Bạn thân mến,
Có bao giờ bạn đứng trong bếp, nhìn mâm cơm đã nguội ngắt và tự hỏi: "Mình làm tất cả những điều này vì cái gì?"
Cả ngày dài bạn đã xoay xở với hàng tá công việc, lo cho con cái, đối nội đối ngoại, gánh vác trách nhiệm trên vai không một lời kêu ca. Nhưng khi đêm về, thứ bạn nhận được đôi khi chỉ là sự vô tâm của chồng, một câu nói cộc lốc, hoặc tệ hơn là sự im lặng đến đáng sợ.
Bạn mệt mỏi vì phải đóng vai "người đàn bà thép", nhưng sâu bên trong, bạn chỉ khao khát một sự thấu hiểu, một cái chạm tay an ủi, và một không gian bình yên để được là chính mình.